Mệnh đề trạng ngữ

Mệnh đề trạng ngữ là gì?

Trạng ngữ là thành phần phụ của câu, bổ sung thông tin về thời gian, nơi chốn, nguyên nhân, mục đích, … của sự việc được nêu trong câu. Trạng ngữ trả lời cho câu hỏi: Khi nào ? Ở đâu ? Vì sao ? Để làm gì?

Mệnh đề trạng ngữ (adverbial clause) là mệnh đề có chức năng ngữ pháp của một trạng ngữ. Mệnh đề trạng ngữ là mệnh đề phụ (subordinate Clause – loại mệnh đề không diễn tả được một ý trọn vẹn), còn mệnh đề được bổ nghĩa được gọi là mệnh đề chính (main clause – loại mệnh đề có thể tồn tại độc lập và diễn tả một ý trọn vẹn).

Phân loại các mệnh đề trạng ngữ theo mục đích

Mệnh đề trạng ngữ chỉ thời gian (Adverb clause of time)

Mệnh đề trạng ngữ chỉ thời gian bắt đầu bằng một liên từ phụ thuộc chỉ thời gian:

Lưu ý:Nếu mệnh đề chính ở thì tương lai thì mệnh đề trạng ngữ chỉ thời gian vẫn ở thì hiện tại thường chứ không dùng thì tương lai. Ví dụ ta nói: I’ll drink a cup of coffe before I leave. (chứ không nói: ... before I’ll leave)

Mệnh đề trạng ngữ chỉ nơi chốn (Adverb clause of place)

Mệnh đề trạng ngữ chỉ nơi chốn bắt đầu bằng:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ lý do (Adverb clause of reason)

 Mệnh đề trạng ngữ chỉ lý do bắt đầu bằng một liên từ phụ thuộc chỉ lý do như:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ lý do có thể rút gọn thành cụm từ chỉ lý do (phrase of reason), bắt đầu bằng các giới từ because of, due to, owing toVí dụ

* Lưu ý: Dùng because khi muốn nhấn mạnh mệnh đề trạng ngữ chỉ lý do; dùng as, since, seeing that, due to the fact that, now that khi muốn nhấn mạnh mệnh đề chính.

Mệnh đề trạng ngữ chỉ sự nhượng bộ (Adverb clause of concession)

Mệnh đề trạng ngữ chỉ sự nhượng bộ thường bắt đầu bằng một liên từ phụ thuộc chỉ sự nhượng bộ như:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ sự nhượng bộ có thể rút gọn thành cụm từ chỉ sự nhượng bộ (phrase of concession), bắt đầu bằng in spite of, despite và theo sau bởi một (cụm) danh từ. Ví dụ:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ sự nhượng bộ cũng có thể bắt đầu bằng no matter, whatever, however hoặc adjective / adverb + as / thoughVí dụ:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ cách thức (Adverb clause of manner)

Mệnh đề trạng ngữ chỉ cách thức bắt đầu bằng một liên từ phụ thuộc chỉ cách thức:

As if / as though cũng có thể được dùng để diễn đạt một điều không có thật hoặc trái với thực tế:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ kết quả (Adverb clause of result)

Cấu trúc so … that (quá … đến nỗi, đến nỗi mà)

so + adjective / adverb + that + a clause

              

Ví dụ:

Đôi khi, để nhấn mạnh, so + adj được đặt ở đầu câu và theo sau là hình thức đảo ngữ của động từ. Ví dụ: 

Khi tính từ là many, much, few, little thì có thể có danh từ theo sau.

so + many / few + plural countable noun + that

so + much / little + uncountable noun + that

so + adjective + a + singular countable noun + that

          Ví dụ: 

Cấu trúc such … that (quá … đến nỗi, đến nỗi mà)

such (+ a / an) + adjective + noun + that

 

Ví dụ:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ mục đích (Adverb clause of purpose)

Mệnh đề trạng ngữ chỉ mục đích bắt đầu bằng một liên từ phụ thuộc chỉ mục đích như:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ mục đích có thể rút gọn thành cụm từ, bắt đầu bằng: to-infinitive, to/in order to so as (+ not) + to-infinitive. Ví dụ:

Mệnh đề trạng ngữ chỉ điều kiện (Adverb clause of condition)

Mệnh đề trạng ngữ chỉ điều kiện bắt đầu bằng:

>> Xem thêm về câu điều kiện

Mệnh đề trạng ngữ chỉ sự so sánh (Adverb clause of comparison)

Ví dụ:

>> Xem thêm về so sánh tính từ và trạng từ